Lớp học GPE tháng 10 - TPHCM: Conditional Formatting và Data Validation (tối 4, 6/10) | Excel cơ bản (tối 9, 11, 13/10) |
Thuần thục các hàm dò tìm (tối 10, 12/10) | Tất tần tật về PivotTable (tối 16, 18, 20/10) |
Tất tần tật về Filter và Advanced Filter (tối 23, 25/10) | Name động và biểu đồ (tối 24, 26, 28/10)

Đăng ký học Khởi đầu cùng Google Spreadsheet - 2 chủ nhật 1 và 8/10 - TPHCM

Đăng ký học Xây dựng ứng dụng Form bằng VBA - 2 chủ nhật 15 và 22/10 - TPHCM

Chuẩn bị cho Kỷ Yếu chào mừng sinh nhật lần thứ 5 của GPE.

Thảo luận trong 'Mừng Sinh nhật Giải Pháp Excel lần 5, năm 2011' bắt đầu bởi Pansy_flower, 8 Tháng bảy 2010.

  1. Pansy_flower

    Pansy_flower ...nợ người, nợ đời...

    Anh chị và các bạn thân mến,

    Vậy là sinh nhật lần thứ 4 của GPE đã diễn ra thành công tốt đẹp. Sinh nhật lần thứ 5 tiếp theo của GPE đánh dấu một mốc quan trọng. Vì vậy để việc chuẩn bị được chu đáo hơn, mong các anh chị cùng hợp tác với Jenni để cuốn kỷ yếu lần tới đầy đủ, sinh động và hoàn hảo hơn. Jenni sợ đến lúc đó vì một lý do nào đó Jenni không hoàn thành được nên sẽ bắt đầu từ bây giờ. -\\/.

    Mọi bài viết, hình ảnh, tư liệu các anh chị thu thập được vui lòng gửi cho Jenni ở 1 trong các địa chỉ mail: kyyeu.gpe@giaiphapexcel.com hoặc jenni@giaiphapexcel.com hoặc jenni.gpe@gmail.com.

    Thân,
    Jenni
     
  2. Thuyan.acc

    Thuyan.acc Thành viên thường trực

    Thùy An kiến nghị như thế này được không chị Jenni.
    Mở hẳn:
    + 1 topic "Hình ảnh các thành viên", topic này sẽ đăng tải các hình ảnh cùng tên, nick của các thành viên để mọi người biết luôn thể. Các thành viên mới đăng nhập cũng có thể cung cấp thông tin tại đây
    + 1 topic tiếp nhận "Cảm nghĩ về GPE", trong topic này các bạn có thể tham gia viết thơ, viết bài chia sẻ tình cảm của mình đến với GPE, đến với những thành viên ấn tượng
    Sau đó, ban biên tập sẽ chọn lọc ảnh và bài viết để đưa vào quyển kỷ yếu nhân ngày sinh nhật lần thứ 5

    Đôi lời bày tỏ
     
  3. tungnguyen_kt

    tungnguyen_kt Thành viên gắn bó Staff Member Super Moderator

    ý kiến khá hay, rất mong được xem xét.
     
  4. Pansy_flower

    Pansy_flower ...nợ người, nợ đời...

    @Cô Thùy An: 1/Hình ảnh của thành viên đã có ở topic Đóng góp hình và bài vở cho kỷ yếu GPE - của chị handung107. Anh chị có thể đưa hình lên đó hoặc ở đây.

    Còn về tên của thành viên thì không thể công bố ra được. Tùy vào cá tính của mỗi thành viên, có những thành viên không thích công bố tên mình rộng rãi trên diễn đàn chỉ muốn người khác biết mình qua nick-name. Vì vậy quyền riêng tư của thành viên được đưa lên hàng đầu.

    2/ Về bài viết cảm nhận của thành viên: mọi người có thể viết bài tại đây, hoặc tập hợp những bài viết ở đâu đó trên diễn đàn mà anh chị cho là hay và xúc động lên đây hoặc gửi email cho Jenni theo địa chỉ ở dưới chữ ký.

    Thân,
    Jenni
     
  5. tramykt86nt

    tramykt86nt Thành viên hoạt động

    CHỈ LÀ MỘT LỜI CẢM ƠN

    Mình đã định viết, viết những dòng này từ lâu lắm rồi.

    Bây giờ mình đang ngồi đọc cả mấy trăm trang giấy, cùng bao cái nickname và những khuôn mặt quen thuộc trong cuốn kỷ yếu lần thứ 4. Tự nhiên có điều gì đó thôi thúc, thôi thúc mình phải ghi lại xúc cảm ngay lúc này.

    Xem nào, mình biết đến GPE từ khi nào và như thế nào nhỉ…..

    Một ngày bình thường như mọi ngày……Nhỏ bạn cùng phòng gọi điện. Đầu dây bên kia hỏi một câu cụt ngủn: “Ê mày! Đi tham gia công tác xã hội không. Có diễn đàn Giải pháp Excel mới gửi email kêu gọi cho tao đó”. Chỉ vậy thôi. Và tiếp theo là một tiếng “Ừ” của đầu dây bên này. Thế là xong! Mình quen GPE từ đó. Thực ra gọi là “quen”, chứ chưa phải “biết”. Vì có biết chút gì về diễn đàn ấy đâu. Tình cờ nhỏ bạn vào đăng kí để tải tài liệu khi nó còn học Kế toán đó chứ. Và tình cờ nó nhận được mail đó chứ! Mọi thứ tình cờ đến thú vị, khi trong đầu mình vẫn còn rất nhiều những định kiến về một forum. Có lẽ vì từ trước đến giờ tìm thông tin trên google, thường bị dẫn đến forum. Mà hầu hết các forum, lời lẽ chẳng hay ho chút nào.

    Lần đầu gặp gỡ những con người xa lạ, nhưng trông có vẻ còn trẻ lắm. Những tưởng bacbinhtieuthu và chị Jenni nhỏ tuổi hơn mình nè. Nghĩ là anh Over_AC còn độc thân nè (có khi còn đang là sinh viên ý). Cho là anh Solomon cũng khoảng 30 tuổi là cùng nè…..Vậy mà....Nói chuyện một hồi, thấy sốc thật. Mọi thứ đi ngược lại với suy đoán. Chà chà! Lần này thì mình nói gì nhỉ: “Bạn đoán sai rồi nhé Bích Thủy!”

    Ấn tượng với anh Solomon2211 và anh tungnguyen_kt khi đi Metro mua đồ thực phẩm đem đến cho làng Tre. Hai anh chàng nhí nha nhí nhảnh dòm chỗ này, nhìn chỗ kia, rồi chọc giỡn mấy anh chị nhân viên siêu thị. Chẳng giống như cái vẻ nghiêm nghị lúc đầu nhỉ. À! Lại tìm được một người hợp rơ để chung tay bắt nạt ông bố KTGG (gọi theo chị Jenni và bacbinhtieuthu) – anh Solomon2211. Sao cái cách “quăng lựu đạn” của anh giống mình thế nhỉ. Hì.

    Chả hiểu sao sau chuyến đi làng Tre, bắt đầu gắn bó đến bây giờ. GPE thay đổi suy nghĩ tiêu cực của mình về một diễn đàn trên mạng.

    Lần thứ hai cùng ăn, cùng chơi, cùng ngủ là chuyến Teambuilding ở miền Tây. Không lời nào diễn tả được niềm vui vô tư và trong trẻo lúc ấy. Những tưởng như đang quay trở lại thời sinh viên. Những con người đã ra trường đi làm với bao bộn bề lo toan, nhưng sao sự quan tâm và nụ cười dành cho nhau, những nhiệt tình chung tay gắn sức lúc chơi trò chơi sao đáng yêu quá! Biết bao con người xa lạ, bỗng chốc trở thành thân quen.

    Nhớ cái vị béo béo thơm thơm ở mỗi gói xôi chị handung107 gửi theo cho mọi người ăn sáng, trên đường đi trong chuyến CTXH về Làng Tre. Xôi chị nấu ngon quá! Nhất định mình phải tìm gặp để xin bí quyết nấu xôi vò. Hì hì.

    Lần thứ ba, lần thứ tư, …lần thứ n...Biết bao lần gặp nhau, cùng ăn uống, cùng hát hò. Có khi là dịp thành viên nào đó vào thăm Sài Gòn. Cũng có khi chẳng phải dịp nào cả, đơn giản chỉ muốn gặp nhau hàn huyên vậy thôi. Nghĩ cũng lạ! Mình đã gắn bó GPE tự bao giờ?

    Và từ đấy, mình có thêm thật nhiều bạn bè. Điều đặc biệt rằng, không chỉ là bạn bằng tuổi như khái niệm về “bạn” của mình trước đây. Có những người bạn là em, gọi mình bằng chị. Có những bạn cùng tuổi, gọi mình bằng cái tên thân quen : tramy. Có bạn là anh là chị, mình trở thành đứa em gái được quyền nhõng nhẽo. Không những thế, có cả những người bạn ở tuổi ba mẹ mình. Thế là mình nghiễm nhiên trở thành “trò”, thành “con nuôi”, thành đủ thứ cái cách gọi đặc biệt……

    Ngược dòng thời gian, quay trở về bao lần gặp gỡ, để nhắc tên những con người……


    Anh Bình OverAC là người mình gặp lần đầu tiên. Thích nhất ở anh điệu cười tít mắt quên cả đất trời.

    Anh Solomon2211, thiệt hài hước không thể tả. Mỗi lần nói chuyện là một lần không nhịn được cười. Nhớ cả những lần anh xuất khẩu thành thơ, khiến bao người thán phục. Trời phú cho anh cái biệt tài ấy. Chứ ông trời nào có thèm cho mình góc lẻ nào đâu. Anh bảo mình làm thơ, mình nặn cả ngày trời cũng không nổi hai câu thơ cho ra hồn. Hic…hic...

    Bacbinhtieuthu trong lần gặp đầu tiên ở Café Blouvard, mình nghĩ chắc mẩm trong đầu : "Cô bé này chắc còn sinh viên. Nhỏ tuổi hơn mình chắc luôn. Phen này được làm chị rồi”. Hỏi tuổi thì…hỡi ôi té ngửa. Lớn hơn mình một tuổi mèn ơi, mà nhìn trẻ quá! Cho nên từ đó về sau xin được phép gọi tên. Hoặc có khi to gan chút xíu, gọi “bé Thư”. Cô bạn này là người đầu tiên gọi điện và tám với mình gần một tiếng đồng hồ (hổng biết là tám chuyện gì) sau lần gặp ấy. Hihi. Một điều khiến mình ngạc nhiên đến bất ngờ.

    Bố Kế toán già gân, mình gọi là bố, xưng là “con nuôi”. Mà thực tế thì hổng có nuôi mình ngày nào. Hic…hic...Lần đầu nghe mấy anh chị gọi “bố”, cũng tập tành gọi theo. Rồi tiếng gọi ấy quen dần, không còn cảm giác ngượng ngịu nơi cuống họng. Thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm, hay có khi rủ nhỏ Quế đếnnhà bố chơi. Ừ! Thì là người dưng, nhưng sao thân quen quá! Cảm giác như chung một gia đình. Thế là bỗng dưng, mình có một người bạn làm chức “bố”. À quên! Còn một thành viên nhí quên nhắc đến - con cún của bố KTGG. Nó cũng là một thành viên quen thuộc trong chuyến làng Tre đó chứ. Mỗi lần thấy có khách, nó mừng như bắt được vàng. Chắc thấy mấy anh mấy chị đáng yêu hơn bố KTGG của nó, nên thấy vào nhà là nó quấn quít lấy chân. Hehe. Mà nó kì lắm. Suốt ngày chỉ đòi uống…bia thôi. Cho thức ăn có khi nó còn lơ đi, chứ đổ bia xuống đất thì liếm sạch. Con cún xù này mà đi thi uống bia, rinh giải vô địch là cái chắc. Nhớ mày, cún ơi!

    Anh Cadafi – một ông anh dễ thương với cái miệng chúm chím đáng yêu. Mình thân quen với anh từ bao giờ chẳng nhớ. Chỉ nhớ những cử chỉ lo lắng nhiệt tình anh dành cho những người xung quanh. “Mấy bạn về đến nhà thì nhắn tin cho Ca nhé” là câu mà anh vẫn thường dặn dò sau mỗi cuộc offline ở đâu đó vào buổi tối. Nhớ những lần mình và chị Gôn cuống lên vì nghĩ rằng anh Ca "mất tích". Bao nhiêu cuộc gọi đổ dồn vào số điện thoại ấy, những mong đầu bên kia bắt máy. Sau một ngày trời trông ngóng mong tin, cuối cùng, bên kia tỉnh queo: “Anh mới họp xong”. Èo…Chắc là do trí tưởng tượng của tụi mình phong phú quá, nên mới có thể nghĩ ra được những chuyện vớ vẩn như vậy nhỉ. Có lúc biết anh stress, rủ anh đi ăn gì đó để bớt căng thẳng. Biết chắc anh không rảnh. Thế là bịa ra: “Anh Ca! Chiều nay nhậu nha. Em đang buồn vì bị thất tình”. Hic…Tội nghiệp ông anh cả tin, đồng ý cái rụp. Đến nơi gặp, mới ngỡ ngàng: “Trời! Thất tình gì nhìn cái mặt cười toe toét zậy. Ra là tui bị lừa”. Hehe. - “Người ta thất tình kiểu Úc mà. Cười chứ không lẽ đứng đây khóc hu hu”. Thế đấy! Lâu lâu cũng phải nói dối một bữa, để anh em có dịp gặp nhau, ngồi nói cười cho cơ miệng được co giãn tý chút chứ. Nói dối kiểu này chắc ông trời sẽ dung tha. Hehe. Coi như mình may mắn khi quen biết một người bạn, một người anh như anh Ca rồi còn gì. Cảm ơn anh Ca vì tất cả!

    Thầy Ptm0412! Thực ra thì mình thích xưng “con”, hơn là “trò”. Đơn giản vì, xưng “con” thì được nhõng nhẽo nhiều hơn. Mình nhận “thầy” từ khi nào nhỉ. À! Nhớ rồi! Từ khi mình là một "chú nai tơ", ngây thơ tin vào những lời lẽ của một tỉ tỉ. Ai ngờ đâu người gặp mình hôm ấy, người nhắn với theo câu nói ấy (“Tối nay, chat with me?”) lại là chị tỉ tỉ đáng yêu mà mình vẫn thường nói chuyện bằng tiếng Anh. Nhưng, cái nai tơ và “ngây thơ vô số tội” ấy lại làm nên một tình thầy trò. Gọi bằng “thầy”, hình như bắt chước theo Tigon. Huhu. Lúc ấy bị Gôn dọa nạt: “Từ thầy để gọi thầy ptm là bản quyền của chị đấy nhé! Không ai được phép xài nó với thầy. Nhưng thôi, vì em là em nhỏ hơn, nên chị sẽ cho phép em gọi”. Ui trời! Nghe câu dọa nạt mà sợ run, cứ như trong giới giang hồ ấy. Gôn ác thiệt! Từ khi gọi bằng “thầy”, mình lại có thêm một người bạn lớn tuổi. Mình chưa bao giờ hỏi thầy về Excel như mọi người vẫn thường hỏi. Những câu chuyện giữa mình với thầy, chỉ đơn giản để đem đến cho nhau tiếng cười. Có chuyện gì cũng một tiếng thầy, hai tiếng thầy. Rồi cả cái chuyện mai mối, hai thầy trò cũng ngồi vạch kế hoạch cùng nhau. Nghe theo lời mách nước của thầy, chỉ có nước ôm bụng cười bò. Những tưởng kế hoạch thành công, ai dè đến hôm bấm nút “action” thì diễn viên chính lặn mất tăm. Ối trời! Hên cho người ta quá thầy hén. Haha.

    Anh hoangaccounting– diễn viên chính trong phim “Đến thượng đế cũng phải cười”. Cứ nhớ đến liên tưởng đó, mình không thể nào nhịn được cười. Đến nỗi có chị còn ngây ngô nói rằng: “Nhìn Hoàng quen lắm. Hình như mình đã gặp ở đâu rồi”. Haha. Một lúc sau chị nhớ ra, điều mà chị bảo là quen ấy nằm ngay trong phim “Đến thượng đế cũng phải cười”. Mỗi khi chọc anh với anh chàng nhân vật chính trên phim, mình không khỏi ôm bụng cười lăn cười bò. Mình quen anh cũng từ GPE. Mới tiếp xúc chả thấy gì đặc biệt. Đến nỗi mình chẳng thể nhớ rõ mặt mũi ra làm sao, dù biết hôm ấy bố KTGG gọi đi karaoke là nhân dịp hoangaccounting dưới Vũng Tàu lên chơi. Hic…Thiệt tình không có chút gì ấn tượng luôn. Đó là lần gặp thứ nhất. Còn lần thứ hai, thứ ba,….chẳng thể nhớ là khi nào. Nhưng nhớ lần tiếp theo sau đó là chuyến offline miền Tây. Ừ, lần này thì biết rồi! Để ráng khắc ghi hình ảnh vào trí óc xem sao (nhỡ lần sau có gặp, còn nhớ tên mà gọi). Sau về add nick, nói chuyện với nhau nhiều hơn chút, hiểu nhau nhiều hơn chút. Rồi tình cờ một chuyến ngẫu hứng, rủ anh vi vu xuống Vũng Tàu đạp xe, leo núi. Để rồi dần nhận ra, con người trong thế giới ảo đã bước ra ngoài đời thật và đang hiện hữu trước mắt mình. Một con người nhiệt tình, vô tư và trong sáng với biết bao những tính cách thú vị để người khác khám phá. Cảm ơn một người bạn chân thành. Cảm ơn GPE đã cho mình được gặp và quen biết anh.

    Cả huuthang_bd nữa. Không cần biết ai đó nhận xét như thế nào về Hữu Thắng. Chỉ cần biết đó là một người bạn đáng yêu với những đòn “khẩu chiến” quyết liệt mà mình chẳng thể nào đấu nổi. Đó cũng là người đầu tiên trên GPE gọi mình bằng cái tên “BT” (Bích Thủy), thay vì “tramy” như mọi người vẫn thường gọi. Mình thích sự thân thiện và vui tính của Hữu Thắng. Với cái chất hài hước vốn có của người miền Trung, lúc nào Hữu Thắng cũng đùa cho được. Có khi mình cáu lên, hắn ta quay lại dịu giọng, dụ ngọt. Nhưng Hữu Thắng cũng là một người bạn nhiệt tình, hướng dẫn mình mọi thứ. Nhận bản Pivot Table của thầy ptm về, chẳng biết nó là cái gì cả. Bởi trước giờ công việc có đụng đến Excel đâu. Có chăng cũng là vài hàm cơ bản được học hồi năm nhất, năm hai đại học. Biết mình “dốt quá”, nhưng ngại hỏi những cao thủ GPE. Thế là lôi HT ra thắc mắc, anh bạn cũng hướng dẫn tận tình từng chút một. Hì…Vậy ra, hắn ta cũng không đáng ghét như cái cách hắn ta thể hiện nhỉ.

    Bác Concogia! Tramy nhớ bác. Nhớ điệu cười hiền hậu của bác. Nhớ cả bài thơ “Tuyết rơi mùa hè” nghe có vẻ ngược ngạo của bác nữa. Mỗi khi gặp bác, mình được tha hồ nhõng nhẽo mè nheo. Rồi cho bác vào thế bí, buộc bác phải thua độ chầu gì đó. Bác lúc nào trông cũng lạc quan. Nhớ cả “chị Cò mái”, bà xã thân yêu của bác nữa. Hừm…Tự nhiên nhớ bác, chợt nghĩ đến mấy câu thơ: “….Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao….”. Hehe. Lại muốn được chọc giận bác Cò nữa rồi!

    Carisa – cô nàng bí ẩn. Bí ẩn bởi những câu chuyện nửa vời. Nhưng lời văn lúc nào cũng nhẹ như gió thoảng, để lại cho mình cảm giác dễ chịu mỗi khi xem qua. Có rất nhiều bí mật mà mình chưa muốn và cũng không muốn khám phá. Nhưng duy nhất một điều mình muốn gửi đến cô bạn ấy rằng: “Dù chỉ còn một ngày để sống, thì cũng hãy đừng buông xuôi”. Chúc cô bạn ấy mãi lạc quan và lém lỉnh như lần đầu tiên mình gặp.

    Tigon-ETC – một người chị đang ở cách xa hàng mấy ngàn cây số, nhưng cùng gọi một người khác là “thầy”. Bà chị này đáng ghét đến nỗi mình không thể nào ghét được, không thể nào giận được. Ai đời ở tận ngoài Hà Nội xa xôi, mà quăng bom vào trong này, khiến mấy “chiến sĩ” mê kem bị lừa. Nhờ vậy mà tất cả đã có một buổi tối lồng lộng gió giữa ban công tầng thứ 8, nhấm nháp vị kem lành lạnh tê tê đầu lưỡi.

    Sweet_girl – cái tên nghe ngọt thiệt, ngọt đến nỗi mình phải liếm mép vài cái khi nghĩ đến. Quen nhau, gặp nhau chưa được bao lâu thì "Quýt" ta lại quay trở về cố xưa (ý quên! Là cố đô), đăng tin "tuyển chồng". Vậy mà lâu lâu vẫn gọi điện vào hỏi thăm mình. Nhớ buổi trưa nắng cả hai nhong nhong xuống tận quận 1 chỉ để…..cafe với anh Cadafi. Hồi đó sao siêng quá xá! Tiện đây quảng cáo xíu luôn: “Chị Xì-quýt là một cô gái ngọt ngào, ngọt hơn chanh hơn giấm. Đang cần tuyển chồng gấp gấp gấp. Không cần đẹp trai, không cần to cao, không cần trình độ, miễn là man 100%. Các anh chàng còn độc thân vui tính mau nhanh chân gửi hồ sơ ứng tuyển. Ưu tiên cho người đến trước sẽ được…..xếp ở đằng sau trong cuộc tuyển chọn. Nhanh lên nhanh lên nào! Số lượng không giới hạn”. Hehe.

    Phù….Còn nhiều…nhiều lắm...Vô số những người bạn mà mình chẳng đủ sức để kể ra...

    Những điều này, mình chỉ viết, cho mình, và cho cả ai kia là bạn. Đơn giản như một lời cảm ơn! Cảm ơn món quà cuộc sống mà GPE mang đến. Mình chẳng biết sẽ làm được gì cho GPE, sẽ gắn bó với GPE được bao lâu. Nhưng có một điều mình biết chắc rằng, mình là người giàu có với vô số những người bạn đáng yêu ở GPE. Cảm ơn vì tất cả!
     
  6. sweet_girl

    sweet_girl Thành viên tiêu biểu

    Bé iu viết hay quá, hôm nào rảnh chị cũng tiếp nối
    Dạo này thấy vắng bóng, cứ tưởng bé quên diễn đàn rồi cơ đấy.
    I love everyone
     
    Lần chỉnh sửa cuối: 13 Tháng bảy 2010
  7. Pansy_flower

    Pansy_flower ...nợ người, nợ đời...

    Chị xin phép tramy được chuyển bài của em vào topic này nha. Bài của em viết hay quá, chị sợ để bên đó mai mốt khó tìm lại. Hihi.... Bài viết của em làm chị nhớ lại lần đầu tiên lọ mọ bước vào thế giới online, lần đầu tiên ngỡ ngàng biết offline là gì và cũng lần đầu tiên bước vào quán cafe mới biết là cũng bình thường chứ hổng như những gì mà ba mẹ đã hù dọa. Hi hi........ Cám ơn em nhiều!.

    @sweet: đang đợi bài của em. }}}}}
     
  8. sweet_girl

    sweet_girl Thành viên tiêu biểu

    Trong lúc chờ đợi em muốn biết những cái " NHỚ" đó của chị.
     
  9. Pansy_flower

    Pansy_flower ...nợ người, nợ đời...

    Cái chuyện nhớ này thì dài lắm viết 300 trang kỷ yếu cũng hổng đủ đâu. --=0. Thui kể lần đầu tiên đi off thôi nha. %#^#$.

    ---------

    Lần đầu tiên đọc bài kêu gọi đi off, lúc đó chưa biết offline là gì. Post bài lên hỏi lung tung. Lo lắng hổng biết mình đến đó gặp ai, người đó như thế nào, làm sao để nhận diện. Lúc đó cũng hổng có cái "tít tít" cầm tay. Lại nghe nói hẹn ở quán cafe thì ngại lắm. Vì từ bé đến khi ra trường chưa đi cafe lần nào. Chỉ bị ba mẹ cấm là lên SG học hổng được đi cà phê cà pháo. **~**. Nhưng vì tò mò muốn đi cho biết mặt anh em. Nên post bài lên hỏi kỹ lắm. Nhớ lần đó Phan Tuấn Nam trả lời "anh Bình là cái anh hay mặc áo màu đỏ" (hổng nhớ lắm, chỉ nhớ nhớ dzị......kkkkkkkk). Rồi đến ngày đó, lần đầu tiên mò đến quán trên đường Trần Quang Khải. Bước vô, đi dạo một vòng, nghiêng nghiêng ngó ngó, rồi đi lên lầu. Thấy một dãy bàn có một người ngồi. Rồi mon men đến hỏi "Bạn có phải là OverAC của EFC không?" . Cậu ấy gật đầu. Rồi mình ngồi xuống cái phịch. Nói chuyện làm quen. Mà nói thiệt nha, lúc nhìn cậu ấy mình cũng hổng có ấn tượng gì hết!. -\\/. (hổng biết sao sau này thân mới ghê..........he he.......). Một lúc sau thì có anh Adam_tran, anh levanduyet, anh tran_chau, anh tsf , cuối cùng là chị handung và admin của chị ấy. Mọi người nói chuyện như thân quen lâu rồi còn mình thì giống như người ngoại đạo, ngồi nghe và cười. Hì hì......... Hết buổi offline hôm ấy thì OverAC và anh tsf rủ đi ăn cơm trưa. Thế là đi ăn, rồi nói chuyện và rồi dần dần có những buổi off khác và thân quen cho đến bây giờ. Sau cái lần off đầu tiên đó cũng về viết một bài cảm nhận. Nhớ trong bài mình nói gì đó khen các anh chị lần đầu gặp mặt rồi nói câu " em không nịn các anh chị đâu" thế là bị anh Maika chọc quê cho một trận. Và cũng từ đó bắt đầu làm quen với anh Maika. Nhưng nhớ vui nhất và cũng xấu hổ nhất là mình tự tạo nick post bài chúc mừng sinh nhật mình. -\\/.....Ke ke...........vì hồi đó mình là lính mới, hổng ai biết mình nhiều. Thấy người ta post bài chúc mừng sinh nhật người này người nọ mà đến sinh nhật mình hổng ai post hết nên buồn. (giờ thì đến ngày đó phải giấu ngày của mình !$@!!). Chính vì vậy mà cái nick ấy ra đời. --=0. Cái nick ấy làm nhiều người ngạc nhiên, nếu cái nick ấy không nói là bạn của SG thì hổng ai biết nick ấy. Nếu cái nick ấy hổng cố tình để lộ ra chút chút thì đến giờ cái nick ấy vẫn còn tồn tại, vẫn còn muốn chọc cái người kia (cái người kia khác cái người kia kia nha) . He he.....

    Buổi ban đầu như vậy đó, có thể người đọc hổng cảm thấy gì nhưng người viết thì có rất nhiều cảm xúc về cái ngày đầu tiên đó. Và người viết thích cái câu "Ôi cái buổi ban đầu lưu luyến ấy" }}}}}. Hihi......

    ---------
    Còn nhớ nhiều lắm nếu mà viết chắc là :., đó. Chúc cả nhà ngủ ngon. Jenni ngủ đây. --=--
     
    Lần chỉnh sửa cuối: 14 Tháng bảy 2010
  10. tramykt86nt

    tramykt86nt Thành viên hoạt động

    Haha. Thiệt thà hết mức chị Jenni hén. Thấy câu đó của chị, chợt nhớ em đã nói với một thành viên ở GPE: "Sao lúc nào anh cũng đùa cho được. Cho nên em chẳng biết khi nào anh đùa, khi nào anh nói thật. Lúc nào cũng phải đề phòng, lỡ như sa bẫy. Hic hic. Cho nên lần sau nếu câu nào anh nói thật với ai, anh nhớ ghi chú thêm : ANH NÓI THIỆT. Để còn biết chừng".
    Hehe. Tên kia phán một câu: "Trời ơi! Zậy chớ mai mốt tui có yêu em nào. Khi tỏ tình, chắc tui phải nói : Anh yêu em (ANH NÓI THIỆT). Nói xong chắc tui chui xuống đất quá". Haha.
     
    Chỉnh sửa lần cuối bởi điều hành viên: 14 Tháng bảy 2010
  11. tramykt86nt

    tramykt86nt Thành viên hoạt động

    @ Chị Jenni : Hi chị,

    Rất cảm ơn lời khen của chị.

    Em có ý thế này, chị xem thử hén.

    Phần chuẩn bị cho Kỷ yếu, em nghĩ khi tổng hợp các bài viết ở đâu đó, mình chỉ copy vào đây được không chị. Coi như là cái kho cất giữ, để mai mốt lấy ra làm kỷ yếu. Còn bài viết của ai đó để ở đâu đó thì mình vẫn giữ nguyên.

    Em mở topic "Món quà cuộc sống" để chia sẻ những điều mà em cho là món quà mà cuộc sống mang lại. Có khi chỉ là một bài nhạc ai đó gửi qua tổng đài, có khi là những mảnh giấy động viên nho nhỏ của bạn bè,....Thực ra, "Chỉ là một lời cảm ơn" ấy là những xúc cảm bộc phát, em chỉ viết ra những điều em đang nghĩ. Thật tình cờ, nó lại nhắc đến GPE và tình cảm với các thành viên. Sẽ còn rất nhiều, nhiều những điều thú vị nho nhỏ mà em nhận được, thật nhiều những con người mà em muốn viết về. Cho nên, chị có thể giữ nguyên topic cũ của em được không. Còn bài viết, có thể copy vào đây để làm kỷ yếu hay làm gì đó thì tùy chị.

    Mong là yêu cầu của em được đáp ứng.

    Em,
    Tramykt86nt
     
  12. phuong khanh

    phuong khanh Thành viên mới

    Vui ha chị ha?! Em là thành viên của GPE cũng khá lâu rùi nhưng chưa có dịp tham gia off cùng với anh em họ hàng cũng như tự "ra mắt" thành viên mới, hihih.... Nhưng em cũng ngại cái cảm giác "Mọi người nói chuyện như thân quen lâu rồi còn mình thì giống như người ngoại đạo, ngồi nghe..." nhưchị nói vậy đó. Thế là đến giờ cũng chưa biết ai là ai hết lun :(
     
  13. yeudoi

    yeudoi Moderator Staff Member

    Tôi thống nhất với ý kiến của bạn, nếu bài ở đâu vẫn để nguyên ở đó, còn muốn lưu để dễ tìm thì copy vào đâu đó để lại hoặc là mở một tin nhắn copy các đường dẫn lưu vào đó. Rất mong BQT xem lại. Mong nhận được các cảm xúc rất hay từ bạn
     
  14. nam2806

    nam2806 Thành viên hoạt động

    Tôi có đóng góp tí: GPE là như là một hội của "những người thích Excel" giống như hội Nhà văn, Hội nhà báo, hằng năm các bạn tổ chức sinh nhật hội thì OK rồi, nhưng cứ mỗi 5 năm, các bạn tổ chức "Đại hội GPE" toàn quốc một lần nhằm làm cho GPE phát triển sâu rộng hơn, có thể tổ chức "Đại hội GPE online" hoặc "Đại hội GPE offline".
     
  15. phamxuyenp171

    phamxuyenp171 Thành viên hoạt động

    Ôi! Lo chu đáo quá! Tôi cũng rất yêu thích diễn đàn này bởi rất nhiều và nhiều... hoạt động của GPE. Tôi cũng có chút tài lẻ là viết nhạc. Tôi mong muốn viết tặng cho GPE một bài hát truyền thống làm lời mở đầu cho mỗi lần gặp mặt. Hoặc...! Nhưng mong muốn bài hát được thể hiện hết tình và ý của các thành viên, nên mong các bạn hãy chia sẻ những cảm nghỉ, suy ngẫm... ngắn gọn về GPE để mình thu thập lại trong bài hát. Các bạn có đồng ý không?
     
  16. yeudoi

    yeudoi Moderator Staff Member

    Nếdđược như vậy thì tốt quá, nếu sinh nhật lần này mà có một bài hát thì thật là tuyệt. Bạn có thể hỏi Jeni để biết các kỷ yếu
     
  17. phamxuyenp171

    phamxuyenp171 Thành viên hoạt động

    Jeni có thể chuyển cho tôi theo đ/c: phamxuyenp171@gmail.com
    Tôi sẽ cố gắng thực hiện vấn đề này
     
  18. Pansy_flower

    Pansy_flower ...nợ người, nợ đời...

    Trởi ơi anh yeudoi, có 1 cái kỷ yếu mà anh nói tới mấy cái. Chít em!**~**

    @phamxuyenp171: Cám ơn bạn, bạn vui lòng download tại link sau nhe'

    http://www.megaupload.com/?d=FACJCT6T

    =====

    Mong cả nhà cho ý kiến đóng góp về kỷ yếu năm nay luôn nhé. Em định làm file động + lồng tiếng mà chưa biết làm cách nào. :(. Mà em cũng không biết năm nay có thể hoàn thành nổi hông nữa. :(
     
  19. dat2007

    dat2007 Thành viên danh dự

    Chào em

    Chào Jenni. Lâu quá không gặp em
    Em dùng thử Soft này đi

     
    Lần chỉnh sửa cuối: 25 Tháng hai 2011

Chia sẻ trang này